Phật Giáo nói rằng niệm Phật giải thoát là không có thật. Giải thoát theo Phật Giáo là phải thực hành đầy đủ và trọn vẹn Bát Chánh Đạo và đây là con đường duy nhất, không có con đường thứ hai.

Sự thật về Phật Giáo. Phật Giáo thuyết rằng niệm Phật chỉ là một việc tiểu tiết để chúng ta đạt được chánh niệm. Như chúng tôi đã nói một vài lần, giai đoạn đức Phật là nhớ đến Phật và nhớ đến 10 đức hiệu của 1 đức Phật chung, khác hoàn toàn với việc niệm danh hiệu đức Phật riêng. Dẫuu là đức Phật chung hay đức Phật riêng, việc niệm Phật không thể làm tăng lên các phước báo như đã được Trung Quốc hứa hẹn.

Niệm Phật chỉ đạt được tâm yên tịnh, tâm yên tịnh là phần đầu của chính niệm để chúng ta đi sâu vào trong thiền định, cho nên niệm Phật như thế là rất tốt nhưng đừng hy vọng niệm Phật giải thoát vì điều đó sẽ rơi vào tình trạng cầu bất đắc khổ do mê tín đị đoan.

Niệm Phật thành Phật lại càng không thể được. Trong 10 đức hiệu, đức Phật nào cũng có đức hiệu “Minh Hạnh Túc”. “Minh” là từ giống như của trí tuệ, “Hạnh” là kết quả của đời sống đạo đức và phước báo, nếu ai chưa tu đầy đủ 6 Ba La Mật, bắt đầu từ phước báo có “Bố Thí” hoàn thành ở “Trí Tuệ” siêu tuyệt thì người đó chưa đầy đủ được căn lành lớn và công đức lớn cho nên không thể nào thành được thánh A La Hán huống hồ là Phật. Cho nên, niệm Phật chỉ thành được chánh niệm thôi.

Niệm Phật hoàn toàn không được Phật A Di Đà rước vì các đức Phật không thể làm ngoài Nhân Quả được. Nếu không hội đủ 5 tiêu chí vừa nêu mà Phật A Di Đà rước thì Phật thuộc về ô dù che chở, mà luật pháp thế giới người ta rất nghiêm cấm về lợi ích nhóm như thế này.

Toàn bộ kết quả có được của việc Niệm Phật là chánh niệm. Muốn chánh niệm được nhanh thì đồng thời ta phải thực hiện được chánh kiến, chính tư duy để có trí tuệ, không mê tín dị đoan; chánh ngữ, chính nghiệp, chính mạng, chánh tinh tấn để có đời sống đạo đức cao quý. Nếu thiếu 7 yếu tố này, chúng ta rất khó kỳ vọng.

Nói về việc hộ niệm để người chết được vãng sinh, hộ niệm là các hoạt động trợ giúp về tâm lý phải chú ý vào phân tích các nỗi khổ niềm đau. Hộ niệm pháp kinh tốt hơn việc hộ niệm bằng cách niệm Phật vì kinh thuộc về trí tuệ. Khi ta biết chọn lựa bài kinh phù hợp với người đang bị bệnh ta sẽ giúp cho họ rất nhiều vấn đề, khai sáng được tâm.

Thời Đức Phật, hộ niệm là thuyết pháp. Nội dung bài thuyết pháp khi hộ niệm chủ yếu là kinh Vô Ngã tướng. Đó là bài pháp trị liệu tâm lý rất đặc sắc mà Đức Phật đã dạy. Các tăng sĩ làm hộ niệm không phải vì cầu vãng sinh mà bày tỏ tấm lòng của mình với người thân. Quá trình sống của một người sẽ quyết định việc tái sinh của người đó, không lệ thuộc vào ban hộ niệm.