Trang 82 của 82 Đầu tiênĐầu tiên ... 3272808182
Kết quả 811 đến 818 của 818

Chủ đề: Thao thức

  1. #811


    Em Hỏi Làm Chi…

    Em hỏi làm chi vậy hỡi em
    Để người xa lạ “lắc” con tim
    Rồi đây lỡ rớt làm sao lượm
    Em có vì ai dõi mắt tìm?

    Em hỏi làm chi để vấn vương
    Khi người bên ấy vướng hàn sương
    Mỏng manh áo mặc nên mang lạnh
    Canh vắng lang thang cạnh mé đường

    Em hỏi làm chi lúc đổ mưa
    Phố phường trắng xóa, bước chân thưa
    Nếu như cảm động lời em hỏi
    Sao thể hở môi? Sợ nước lùa

    Em hỏi làm chi khiến ngẩn ngơ
    Vì hình em đó tuyệt như mơ
    Môi hồng, mắt biếc, lời thân ái
    Còn kẻ chơi vơi ánh nhạt mờ

    Em hỏi làm chi để nhớ nhung
    Khắc vào tâm não kẻ bâng khuâng
    Làm cho ngày tháng nhiều tư lự
    Biết phải làm sao hết võ vàng

    Em hỏi làm chi để quặn đau
    Nằm trong sâu thẳm nổi lên mau
    Rồi tràn trút sạch không còn nữa
    Khoảng trống biết “ai” có chịu vào?

    Em hỏi làm chi! Khiến lạ xa…

    6/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #812


    GỬI TẤC LÒNG ANH

    Mình ơi! Thời tiết mấy hôm rày
    Hạ thấp chỉ còn năm sáu độ
    Chốn ấy ngập tràn cơn giá rét
    Vật, người, cây cỏ buốt tê cơ!

    Có khó chịu nhiều không hỡi em?
    Phải trùm, co rúm, quấn chăn êm
    Cô đơn, lạnh lẽo càng thêm lạnh
    Sương trắng lại càng cảnh trắng đêm!

    Bị bệnh, ho nhiều, thêm cổ đau
    Xa xa đồng vọng khúc tiêu sầu
    Tim buồn đóng trọn băng và tuyết
    Buộc rét thả thuyền, đẩy sóng chao

    Lệ thắm năm nào sớm cạn khô
    Vầng trăng lai láng đã trăng trơ
    Bởi ngàn khắc khoải quay vòng mãi
    Nay biến tượng rồi, chỉ chút mơ!

    An ủi cuộc đời có thế thôi
    Tìm trong ảo ảnh một vành môi
    Hôn em say đắm, và say đắm
    Chẳng bận lòng gì ánh nhạt vơi…

    Lững thững mây trôi dưới ráng chiều
    Nhẹ nhàng chầm chậm cánh đìu hiu
    Nghe sao thương quá người thương ạ
    Muốn gửi phương ngàn một tiếng yêu

    Ủi an héo hắt sắc thu vàng
    U ám, nhạt mờ phủ bóng trăng
    Vò võ, lặng lờ, bên suối quạnh
    Non thề, biển hẹn của lòng anh

    Mong từ xa thẳm kéo vầng thanh!...

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #813


    DÒNG TÂM SỰ

    Em gánh nước, sắc chiều thu rười rượi
    Giọt sầu còn đọng dưới khoé vành mi
    Tấc lòng tôi xúc động nỗi ai bi
    Tim khe khẻ thầm thì lời thương cảm!

    Từ hôm đó, giữa dòng sông phủ xám
    Có con thuyền lảng vảng sớm chiều hôm
    Thức thao chờ đêm đến ngắm trăng son
    Trải cánh mộng lướt vờn lên toả thắm

    Nhà không xa mà then cài vạn dặm
    Bóng thời gian gặm nhấm mãi lần sâu
    Nhìn ai buồn, ai khổ với ai đau
    Cơn gió chướng thổi vào se sắt tái

    Cánh thư xanh có trải màu thơ dại?
    Bởi yêu đương hay tại xót thương người
    Tuổi mười sáu vội viết gởi đi rồi
    Để ai đó một đời ôm nỗi nhớ!

    Tôi vẫn biết lòng em trông gặp gỡ
    Mong được nghe anh tỏ cạn tâm tình
    Còn đây thì lại sợ vẽ nên hình
    Viễn ảnh có “mẹ vợ mình” hung dữ

    Thả dần quên làm cánh chim lữ thứ
    Quên ngày xưa dòng chữ lá thư xanh
    Quên bao lần “canh buổi chiều” gặp anh
    Quên héo hắt gót chân tình vội bước…

    Lệ ơi! Cả một đời em bạc phước
    Vẫn cô đơn ảnh trước cổ quan tài
    Em chết rồi, anh chạnh thấy nhớ ai
    Hối hận khiến chuỗi ngày gieo trăn trở!...

    13/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #814


    NẾU ĐƯỢC LÀM CÁNH GIÓ

    Em ngồi đó, đôi dòng châu lã chã
    Góc sau hè buồn bã trải theo em
    Gió cũng lư lắc nhẹ ánh đèn đêm
    Màu ảm đạm phủ lên niềm héo hắt!

    Sao em khóc, lẻ loi mình trầm mặc?
    Giữa bốn bề vắng bặt sắc hồng tươi
    Có phải chăng tan tác, cánh thuyền bơi
    Từng mảng một rã rời theo sóng nước

    Hay đá sỏi giăng đầy đau nẻo bước
    Mà đôi hia mất trước buổi hừng đông
    Để khổ sầu trầm ngắm một dòng sông
    Đầy sóng gió, dập tông thân mỏng mảnh

    Sợi dây nào buộc ràng lên đôi cánh?
    Cho chẳng bay, xa lánh nỗi bi ai
    Mãi thời gian cứ uống bóng heo may
    Khiến nghèn nghẹn tháng ngày treo lá rụng!

    Mỗi từng đêm, em âm thầm chiếc bóng
    Dưới hiên mờ lắng đọng giọt tâm tư
    Dạ u hoài, trăn trở thả vào mơ
    Cho ảm đạm, thẫn thờ tan trước ngỏ…

    Nếu như được biến ra làm cánh gió
    Khi em buồn sẽ có cận kề bên
    Hiu hiu thoảng, lảy mái tóc em lên
    Hôn nhè nhẹ bồng bềnh hương quạnh quẽ

    Xoay vòng quanh cuốn em nâng thật lẹ
    Về phương trời bóng xế có du dương
    Nhạc cung đàn trổi khúc hát yêu đương
    Cho chẳng nhớ con đường em đau khổ!

    Nếu như được biến ra làm cánh gió
    Nầy tình ơi! Luôn mãi có anh đây!...

    14/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #815



    NẾU EM HIỂU

    Nếu em nghĩ! Muốn gần em là để
    An ủi niềm khuất xế buổi chiều đông
    Em hãy cười từ xa vang đồng vọng
    Ôi! rã rồi mà bóng vẫn lờ trôi!

    Cho ở đây, lòng nầy thôi màng tới
    Buổi hôm nào ai nói đợi trông anh
    Làm cây khô ướt lại bật chồi xanh
    Dưới khuya vắng long lanh vầng nguyệt tỏ

    Cơn nhẹ thổi, lá vàng rơi trước ngõ
    Chút mây buồn đâu đó thoảng bay ngang
    Quả tim đơn bật dậy khảy cung đàn
    Chỉ một chút phũ phàng rồi tan loãng…

    Còn như em sau phút giây sửng choáng
    Sẽ hiểu rằng ảnh loáng của ngày xưa
    Trải theo ai, ửng mãi khắp bốn mùa
    Khi trống vắng, gió lùa lung linh toả!

    Lúc mênh mang thả hồn trên lá cỏ
    Phôi phai sầu vò võ chuỗi tàn hiu
    Bóng chim xưa bay lại cất lời kêu
    Làm giá rét thật nhiều bao ánh lửa

    Tôi vẫn biết tuổi xuân đâu còn nữa
    Tiếng ngân nga một thuở đã chìm sâu
    Con đường xa lam khói phủ vó câu
    Sớm bít lối từ lâu trong dĩ vãng

    Nếu em hiểu một tâm tình lai láng
    Nghe tiếng đàn ai oán vọng xa xăm
    Chợt giật mình đánh mất một vầng trăng
    Sao chẳng khỏi muôn phần mang thổn thức

    Trớ trêu thay, giờ đây ôm đau nhức!...

    15/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #816


    Ngỏ Lời Làm Quen

    Anh đây nào có vội theo em
    Cũng tại con tim cứ lụy phiền
    Nó chẳng nhịp đều và nói mãi
    Sao không lẹ đến chỗ thuyền quyên!

    Quạu quạu một hồi anh mới bảo
    Mi đừng trong đó miệng lai nhai
    Người ta còn nhỏ, còn thơ dại
    Hiểu chuyện gì đâu để thả chài

    Nó liền ngưng đập, lắc rung rinh
    Khiến mấy chục giây phải giựt mình
    Sợ nó sượng sùng vì khiển trách
    Im lìm vĩnh viễn, dứt đời nhanh

    Thôi thì nhè nhẹ dỗ vài lời
    Đừng giận tim à! Nói thử coi
    Chớ giữa hai người xa lạ quá
    Làm sao hở được hết vành môi!

    Nhúc nhích từ từ, thêm nhúc nhích
    Trở trăn ít cái ở bên trong
    Rồi “y” vừa nói vừa cười khẻ
    Đâu suốt thời gian nước chảy ròng

    Bây giờ còn nhỏ hãy xê cua
    Mai mốt sang năm lớn sẽ vừa
    Vì vậy nhanh chân anh mạnh”tiến”
    Kẻo không giông gió “phủ trời mưa”

    Nửa phần sợ phải bị ngưng tim
    Và nửa nhìn em quá dịu hiền
    Hai thứ kéo ghì…Đành phải lẹ
    Đến gần để…để…Ngỏ lời quen!

    7/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #817


    PHÚT GIÂY MỜ MỊT

    Cánh thơ ơi! Hôm nay là lạ
    Cả khung trời vắng gió đong đưa
    Con tim thổn thức bốn mùa
    Bỗng như nghèn nghẹn dừng khua nỗi niềm!

    Ta cố bươi, cố thêm chút nữa
    Tìm từ nơi vạn thuở dấu yêu
    Cùng bao thao thức thu chiều…
    Kết thành điệp khúc phiêu diêu tâm hồn

    Để có mãi ảnh tròn, rực sáng
    Toả hồn thơ lai láng dạt dào
    Như dòng suối mát ngọt ngào
    Êm đềm tuôn chảy về bao biển ngàn

    Cho năm tháng vầng trăng khuất bóng
    Nổi dần lên, lồng lộng ánh vàng
    Một đời ấp ủ cưu mang
    Niềm thương, nỗi nhớ ngập tràn còn đây!...

    Nhưng sao mãi vầng mây quần tụ
    Kéo mịt mù bao phủ hồn thanh
    Làm cây ảm đạm nép cành
    Làm ta ngậm bút loanh quanh kiếm từ

    Để mấy tiếng dật dờ biển sóng
    Nhịp trùng dương hứng bóng mờ phai
    Ra vô trăn trở lắt lay
    Mặn, nồng, thắm đượm nặn hoài không ra

    Lưng ngã xuống, ngân nga còn đó
    Thế mà sao ngọn gió phương nào
    Phải chăng ai đẫm lệ trào
    Khiến cho choáng váng, té nhào hồn thơ!

    16/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #818
    Junior Member
    Ngày tham gia
    Nov 2018
    Bài viết
    1
    Bài viết hay quá... cảm ơn nhé!

Trang 82 của 82 Đầu tiênĐầu tiên ... 3272808182

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •