Trang 72 của 72 Đầu tiênĐầu tiên ... 2262707172
Kết quả 711 đến 720 của 720

Chủ đề: Thao thức

  1. #711


    RU HỒN MỘNG SĨ

    Ôm bầu tâm sự lê thê
    Ráng tàn thao thức đường về quạnh hiu
    Chiều chiều rồi lại chiều chiều
    Bao chiều lặng lẽ, sầu diều đứt dây!

    Thả hồn lên cánh tung bay
    Còn thân nằm đó, tháng ngày không tên
    Hắt hiu, ảm đạm chông chênh
    Ngắm vầng mây xám, mang mênh nỗi niềm

    Đêm trăng ánh trải bên thềm
    Mộng ngàn lai láng, phủ rèm nơi đây
    Luyến lưu, vương vấn bao ngày
    Dòng sông nước chảy, trăng đầy năm xưa

    Cây cao xoè tán bốn mùa
    Gió lung lay thổi, nắng mưa chẳng sờn
    Xa nghe văng vẳng tiếng đờn
    Gần dâng nhựa sống đẩy dần lên thân!

    Vươn vai bật mạnh bao lần
    Đơm hoa, kết nụ, treo cành thắm xinh
    Quả hồng lủng lẳng gợi tình
    Đẹp tranh không ảnh, đẹp mình, đẹp ai…

    Giờ đây ánh nhạt, trôi phai
    Qua rồi một thuở chuỗi ngày ươm mơ
    Cây khô héo rũ lặng tờ
    Âm thầm khuất bóng bên bờ vọng xa

    Trải niềm thương nhớ trăng ngà
    Lên thơ nhè nhẹ đậm đà ngắm soi
    Canh khuya vắng lặng ầu ơi
    Ru hồn mộng sĩ một thời….Dỡ dang!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #712


    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (70)

    HÀ NỘI CHIỀU ĐÔNG

    Mưa chiều Hà Nội vẫn bay
    Để cho chiếc lá hao gầy rụng rơi
    Để cho đường phố chơi vơi
    Để lòng ai những bồi hồi ngày đông
    Để ta bối rối cõi lòng
    Gỡ làm sao mối tơ hồng đã vương…


    Thi Hoàng



    NỖI NIỀM CHIỀU MƯA


    MƯA chiều lất phất hạt bay
    ĐỂ niềm tâm sự ai hoài nhẹ rơi
    ĐỂ thương, để nhớ đầy vơi
    ĐỂ mong ngày tháng hết rồi giá đông
    ĐỂ cho ấm áp cõi lòng
    GỠ bao khắc khoải tơ hồng vấn vương...


    Nguyễn Thành Sáng

  3. #713


    LÀM SAO?

    Ngẩn ngơ dưới bóng chiều tàn
    Em buồn lặng lẽ đôi hàng châu sa
    Hồ thu cành rủ là đà
    Gió hiu hiu thổi, ngân nga nỗi niềm!

    Hôm kia nhẹ lướt xuôi thuyền
    Trên dòng êm ả về miền thênh thang
    Nước gờn gợn sóng tơ vàng
    Từng cơn nhấp nhố, mơ màng mông mênh

    Ngờ đâu phong vũ cuộn lên
    Một vầng u ám phủ tên ái tình
    Cho trăng trải ánh lung linh
    Khuất mờ nức nở, nghẹn mình chơ vơ

    Sắc vàng ta đợi, ta chờ
    Giờ đây héo hắt, bên bờ vấn vương
    Ngoài kia từng giọt sương buông
    Bao nhiêu sương nhỏ, bao buồn bấy nhiêu!

    Trăng xanh nay biến trăng hiu
    Bến duyên trước mắt biến chiều mịt xa
    Để rồi cứ mãi nắng tà
    Phủ lên ảm đạm, xót xa mảnh hồn…

    Em ngồi trăn trở, héo hon
    Khát khao, lưu luyến thuở tròn yêu đương
    Đau lòng rã cánh uyên ương
    Dòng sông hai ngả, nẻo đường ly tan

    Làm sao níu ánh trăng vàng
    Làm sao thổi áng mây ngàn bay xa
    Làm sao sống lại tình ta
    Làm sao để khỏi phải mà làm sao?!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #714


    EM & TÔI

    Đêm khuya dưới ánh trăng tàn
    Em ngồi thao thức đôi hàng lệ rơi
    Hắt hiu quấn lấy mảnh đời
    Chăn đơn, gối chiếc buồn ơi, thật buồn!

    Nỗi niềm theo giọt sương tuôn
    Phôi phai, tan loãng bên đường gót chân
    Quặn đau héo úa bao lần
    Thơ đan nhẹ chảy, bâng khuâng mộng ngàn

    Tay em cầm áo thu vàng
    Hồn trôi lờ lững, lang thang…chốn nào
    Canh thâu gió lắc xạt xào
    Bao nhiêu tiếng gió, để sầu bấy nhiêu

    Đời em là chuỗi ngày chiều
    Là vầng mây xám phiêu diêu cuối trời
    Mãi trông, mãi đợi, mãi chờ
    Đến khi trôi tới nát mờ loang tan!...

    Còn tôi ôm lấy phũ phàng
    Nắng mưa cát bụi, võ vàng, đắng cay
    Từng đêm hướng vọng đâu đây
    Nghe niềm uất nghẹn u hoài, giá đông

    Ưu tư, khắc khoải, trên dòng
    Lộng cuồng đẩy mộng cuốn tông gát bờ
    Tháng năm mục nát, rã rời
    Trăng treo đỉnh núi, bồi hồi hồn sương…

    Hoàng hôn hai cánh mây buồn
    Duyên tơ đan kết mộng thường dỡ dang
    Quyện tay nâng quả tim vàng
    Thả vào sóng nước, chuyển ngàn mộng thơ!

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #715



    HÃY XEM LÀ MƠ


    Dang tay hốt sợi ánh tàn
    Gom về chút tỏ, giạt màn thu đêm
    Và nâng ngọn bút dịu êm
    Vẽ lên một bức tranh tim thuở nào!

    Đi tìm… gặp lại hồn đau
    Xót xa, chấn động má đào ngày xưa
    Em chờ, em đợi bao mùa
    Để sầu liễu rủ, gió lùa phương nao

    Tôi cầm một đoá hoa đào
    Tặng em bằng nỗi nghẹn ngào của tôi
    Thương ai một cánh bèo trôi
    Đong đưa tơi tả, một thời nắng mưa

    Làm sao nói hết cho vừa
    Niềm rung, nỗi cảm em khua tấc lòng
    Đời em là cả dòng sông
    Bốn mùa nước chảy gió giông sóng cồn!

    Giờ đây dưới ánh hoàng hôn
    Sắc hoa tái tím, mảnh hồn giá băng
    Năm nào ngọc khiết băng thanh
    Ngày nay héo úa trên cành thu sương…

    Xót đau rã cánh hoa hường
    Luyến lưu bến mộng, vọng phương thiếu thời
    Từng làm tê tái tim tôi
    Trải trong nỗi nhớ bao lời thiết tha

    Bởi là một áng mây xa
    Bởi là ảo ảnh chỉ là tan phôi
    Nên đành xé đám mờ trôi
    Trả về dĩ vãng một lời vấn vương

    Từ đây vĩnh biệt con đường
    Hoa thơm trải lối, tôi thương, em chờ
    Xem là một giấc ngủ mơ
    Bước chân lạc mộng, những giờ phiêu diêu

    Chiều chiều rồi lại chiều chiều!...

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #716


    GẶP LẠI CỐ NHÂN

    Hai mươi đăng đẳng năm dài
    Từ ngày ly biệt, tình say rã rời
    Em sang bến ấy còn tôi
    Về chôn xác mộng đầy vơi nỗi niềm!

    Đêm nay chợt gặp lại thuyền
    Nửa sầu tan tác, nửa duyên quay hồn
    Hoa xưa giờ tím hoàng hôn
    Tình xưa bới đất chập chờn bóng lay

    Châu sa giọt vắn, giọt dài
    Em buồn kể lại chuỗi ngày đau thương
    Đẩy đưa rơi cảnh đoạn trường
    Mộng tình vỡ nát, vấn vương trọn đời

    Phải đeo vách núi chơi vơi
    Bên lồng lộng gió, bên mòn mỏi tay
    Tâm tư mãi nặng u hoài
    Luyến lưu dĩ vãng, đoạn đoài hồn em!...

    Em về mang áo con tim
    Năm xưa may sẵn chờ tìm tặng anh
    Ly tan em giữ để dành
    Mỗi khi nhung nhớ ngắm anh trong nầy

    Hôm nay gặp lai trao tay
    Anh ơi! Anh nhận tháng ngày tình em
    Dẫu cho nát cánh thuyền duyên
    Hồn yêu mãi sống tận miền thênh thang…

    Hỡi ơi! Một mảnh trăng vàng
    Năm xưa rực sáng lên hàng cây xanh
    Giờ đây trải bóng lên cành
    Cành khô trụi lá ánh đành loang xa!

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #717


    Tím Cả Lòng Tôi!

    Tiếng của em buồn…
    Qua điện thoại…
    Như cái gì nhức nhói quả tim tôi!
    Yêu làm chi! Rồi khi nghe giọng nói
    Thấy lòng nầy rười rượi nỗi buồn rơi!

    Trăng không nhạt!
    Tình không vắng!
    Nhưng cảnh đời phải trầm lắng bởi xa xôi!

    Em ơi! Một chuyến xe đời!
    Em đỗ bến!
    Buổi trưa nào khấp khểnh bước chân đơn
    Bởi sợ ráng tắt, sợ khung mờ giăng phủ
    Sợ hoa tàn cánh rũ nẽo đông phong

    Khiến em vội lấy chồng…
    Mà tình yêu đâu thắm thiết
    Cho chuỗi dài phải da diết nghẹn sầu ai
    Năm bốn mùa mãi vẫn có heo may
    Đêm vẫn lạnh và ngày luôn áng xám…

    Cuộc đời của em…
    Là cả ngàn mây phủ ám
    Chưa một lần lai láng trải niềm thương
    Chỉ rút co, lẩn tránh cạnh bên đường
    Tai văng vẳng hồi chuông từ viễn xứ….

    Chiều hôm qua
    Tôi! người lữ thứ
    Thấy chạnh lòng xúc cảm với tình ai
    Một quả tim
    Ôi! Còn nhiều nhịp đập thật là dài
    Máu trong đó còn tràn loang đang chảy

    Vậy mà sao! Em lại đứng dưới trăng tà
    Đong ánh lệ
    Xót xa bài não nuột…
    Có phải chăng duyên ta từ bao kiếp trước
    Trở về đây hẹn ước buổi hoàng hôn?!

    Cớ mà sao lại phải vấn vương!
    Lại phải thương nhớ mảnh linh hồn!
    Đang tẻ lạnh!
    Đang từng cơn gào trước gió!...

    22/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #718


    Tình Ơi Hỡi!

    Em gian nan!
    Em khấp khểnh!
    Trên một chuyến xe đời!
    Còn ở tôi!
    Cũng một thời đau, khổ, hận…
    Cũng năm dài quại quằn trong lận đận
    Ngóng mây chiều, hụt hẫng cánh trùng khơi!

    Em ơi!
    Tôi cũng buồn, cũng da diết sầu tơi
    Sương cũng trắng một đời trong nỗi nhớ!
    Cũng trăn trở
    Cũng từng đêm hướng ngõ
    Cũng vườn tàn vàng võ phủ rong rêu…

    Nào ai hiểu!
    Tiếng kêu từ sâu thẳm!
    Ai chạnh lòng sẻ ấm với chia êm
    Tôi phải nén lòng, trầm lắng, lặng im
    Hồn lãng đãng, bay tìm nơi ảo ảnh…

    Em đã lạnh…
    Và tôi đây cũng lạnh…
    Hai nỗi niềm hiu quạnh giữa trần gian
    Một trăng tan, một lỡ làng
    Niềm tan tác ngập tràn muôn khắc khoải!

    Ta gặp nhau!
    Lúc thả hồn mơ về biển ái
    Khúc tình đàn khơi sống lại cái xác lờ trôi
    Và em cũng như tôi
    Trả lại một thời
    Bao kỷ niệm ngậm ngùi, bao héo úa…

    Khung trời mơ của ta có hoa vàng trước ngõ
    Đường ta đi có gió thổi du dương
    Có pha sương
    Có sáng tỏ loang đường
    Có ngây ngất hoà chút buồn treo hướng vọng

    Duyên ta thắm trải khung trời lồng lộng
    Nhưng lại là cái bóng của mơ duyên
    Cho dẫu nay!
    Có phải triền miên!
    Có diệu vợi cái bến để neo thuyền
    Tình ơi hỡi!
    Đôi miền…đâu nhạt ánh!

    23/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #719


    Băng Giá Mà
    Chẳng Thấy Mùa Đông

    Anh và em hai trái tim côi
    Đang cứ mãi từng hồi ôm thổn thức
    Nhớ!
    Thương!
    Chờ đợi ngóng trông!
    Với cõi lòng ngập tràn tha thiết….

    Vậy mà em ơi! phương trời xa xôi cách biệt
    Đã khiến lòng da diết một niềm đau
    Ai chân bước qua cầu, dẫu cho cầu tre lắc lẽo
    Còn đây thì! Như khắp nẻo chẳng thấy có cầu qua!

    Tình của đôi ta!
    Một mảnh tình xa
    Hương thoang thoảng là đà gieo nỗi nhớ
    Đời của ta!
    Vầng sáng sớm loé vụt qua
    Rồi u ám phủ nhoà lên khung ảnh

    Trăng của ai sáng!
    Còn trăng ta! Một bầu trăng chạnh
    Khuất lu mờ đỉnh núi nẻo xa xăm
    Đêm của âm thầm
    Đêm của tối tăm
    Gió loáng thoáng bao lần trong khoảnh khắc

    Mỏi mê nhiều với vạn lần trầm mặc
    Hằng muôn thu tan nát bởi chìm sâu
    Trăm ngàn lần tự hỏi vì sao?
    Sương đã trắng mái đầu mà đêm dài còn đó!...

    Rồi hôm nay!
    Thêm lần yêu… vọng ngõ!
    Khao khát nhiều, có đó tợ bằng không
    Tiếng vợ vợ, chồng chồng còn tình treo lơ lững
    Dãy chập chờn lởn vởn ánh ven sông

    Một tấc lòng!
    Một Sợi tơ hồng!
    Một chén rượu nồng!...
    Hồn tận hưởng mà xác thì lại cứ mãi bềnh bồng!
    Ở tận cõi mênh mông!
    Trời phủ giá, mắt chẳng thấy mùa đông!...

    24/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #720


    Nhắm Mắt Lại Đi Em!

    Hôm qua!
    Anh nắn nót một áng thơ tình
    Để khuây khoả lòng mình mà phôi phai nghẹn tủi
    Anh cũng gửi tặng em!
    Và chắc em cũng đã đọc!...

    Vậy đêm rồi em có trằn trọc cũng như anh?
    Có quay tròn trong thổn thức?
    Có cảm thương? Có nhói nhức? Bởi mong manh
    Sao lại phải chông chênh, nhiều khổ lụy ?!

    Dòng sông ai êm đềm xuôi phỉ chí
    Còn dòng sông ta! thì nước ngược, sóng cuồng dâng
    Năm tháng dài cứ mãi dạ bâng khuâng
    Cứ vương vấn…
    Cứ xót xa cùng vọng tưởng…

    Ngày lặng lẽ dấu mình nghe gió chướng
    Đêm muộn phiền lởn vởn bóng ma trơi
    Canh khuya dài không ngủ được, mệt làn hơi
    Cho héo hắt phủ dầy thêm vàng võ…

    Hồn đơn độc thoát mình ra cửa ngõ
    Ngắm khung trời đây đó thả niềm mơ
    Nhìn suối chảy
    Trông mây ngàn diệu vợi…
    Hốt sương buồn từng giọt kết thành thơ…

    Chiều hôm qua trên khung mờ ngập xám
    Hai linh hồn u ẩn nghẹn cô đơn
    Gặp được nhau, xúc động khúc cung đàn
    Từ sâu thẳm vô vàn khơi ý nhạc…

    Ta cạn chén rượu nồng say chất ngất
    Máu từng hồi rần rật chảy vào tim
    Một cánh rũ loài chim, một khắc khoải về đêm
    Đã bừng tỉnh sau cơn dài tuyết lạnh…

    Dẫu trăng ta cũng chỉ là vầng trăng chạnh
    Bởi khung mờ, khuất vắng vạn vì sao
    Mây vẫn treo đầy, còn gió thì khuất dạng ở nơi đâu
    Để tình mộng mãi sầu trong nỗi nhớ!

    Thà như vậy còn hơn hoài trăn trở
    Bên khung tàn than thở lẻ loi ta…
    Hãy nhắm mắt lại đi em!…Anh đây mà! Em đó mà!
    Hồn mãi quyện dưới trăng ngà soi bóng nước!...

    25/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 72 của 72 Đầu tiênĐầu tiên ... 2262707172

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •