Thơ Tình Yêu Hay Nhất - Thơ Lưu Văn Mạnh

Dòng tâm sự viết bằng thơ về tình yêu hay nhất đầy cảm xúc của tác giả Lưu Văn Mạnh, hy vọng là mọi người sẽ thích đọc các bài thơ dưới đây của tác giả.

CẦU

Nếu như có một lời cầu

Tôi đây xin hứa sẽ cầu cho em

Cầu em vui Sướng đủ điều

Nụ cười tươi tắn dáng người xinh xinh

Nếu như lỡ có chuyện buồn

Mong em hãy để ưu phiền qua mau

Em ơi liệu có bao giờ

Để anh chia sẻ vui buồn cùng em



Cảm Xúc

Tôi ngẫm nghĩ bao dòng cảm xúc

Yêu nọ gét kia hậm hực lòng

Luyến tiếc thay những ngày tháng cũ

Say sưa gối đầu bên cửa sổ

Đắm mình vào với cả vầng trăng

Vô duyên chưa đươc thổ lộ gì

Bờ kia sao nỡ ngăn cách trở

Bến hãy đơi thuyền tại nơi đây




GIÁ BĂNG


Gió bắc đầu đông xe lạnh giá

Con tim buốt lạnh bởi vì đâu

Lòng ta bỗng thấy buồn nao nao

Khi thấy thiếu người trong mộng tưởng

Trước khi yêu ta vẫn tưởng rằng

Ái tình sưởi ấm mọi giá băng

Nhưng ảo tưởng vẫn là vô vọng

Tim ta vẫn hằn nỗi khổ đau



Mùa Thu


Thu về non nước vẫn xanh tươi

Uyên ương đôi lứa cung sông nhị

Ngắm cảnh tây hồ đón gió đông

Thủ đô ôm ấp lòng e thẹn

Núi tản làm duyên uốn sông đà

Bơ vơ tam đảo duyên chưa có

Sông nhị núi nùng duyên đôi lứa

Núi đâu có thấp phải nên đôi

Mùa Thu Buồn


Thu về cảnh sắc lá vàng rơi

Ngắm cảnh trời mây tìm đôi bạn

Cảnh người vắng bóng sao vui được

Uyên ương không thành thấy buồn ghê



CẦU VỒNG


Nắng mưa xen lẫn đợi chờ

Cầu vồng nhiều sắc bắt đầu hiện ra

Bao nhiêu ấp ủ lâu nay

Hiện ra trước măt soi hình ngẩn ngơ

Thẫn thờ đi giữa trời mưa

Lặng thầm tiếp bước hoang mang tháng ngày

Mưa thì đã dứt từ lâu

Xa em anh thấy cầu vồng còn đâu




TRANH


Non xanh nước biếc kiếm tìm mãi

Bức tranh đẹp tuyệt chẳng phai màu

Cũng như mối tình chàng thi sĩ

Chỉ biết làm thơ chẳng biết gì

Chẳng biết làm sao để gặp nàng

Ngóng chờ suốt kiếp tâm hồn héo

Bức tranh vẫn đẹp chẳng phai mờ

Thi sĩ cũng sẽ vẫn làm thơ




Chiều Buồn



Nghĩ cảnh chiều hôm buồn rười rượi

Nỗi buôn tâm tư dày vò mãi

Cảm nhận tình yêu qua kẽ mắt

Đã biết lòng tôi như vậy đó

Mà sao em nỡ dẫn lên buồn

Nhưng lại cho ta màu sáng nhạt

Tia sáng mong manh em dành cho

Bóng đêm lan tỏa ánh sáng tắt




NƯỚC



Giọt nước thuần khiết nay mất trong

Giờ này em chẳng thể cùng anh

Đi trên chặng đường còn dang dở

Nước mắt đã đục chẳng ra nguồn

Ta cố nhắm mắt đành cho qua

Nghĩ như mọi chuyện chẳng có gì

Chỉ là một chút tình xao xuyến

Nước đã đục rồi thuần khiết sao



Mất



Mưa dầm rề cuốn trôi bao hi vọng

Niềm vui rập tắt chẳng còn gì

Vì hồi đó đặt quá nhiều hi vọng

Tưởng rằng đã nắm được trong tay

Song cuộc đời tàn nhẫn quá đi thôi

Hi vọng bao nhiêu thất vọng bấy nhiêu

Tôi đã biết chẳng thể vẹn toàn

Ta mất hết ta chẳng còn gì


TÌNH ĐẦU

Măc dù đã biết trong tình yêu

Nỗi buồn hưu quạnh luôn hiện về

Tôi vẫn cứ dại khờ theo đuổi

Đã bao lần gen tuông ngu suẩn

Dù đã biết chẳng phải của mình

Chẳng hiểu sao tôi cứ tin rằng

Tình chúng ta chẳng thể chia lìa

Tự lừa mình để bào chữa cho nàng

Khi tôi nhìn em em nhìn tôi

Ta cứ tưởng tình yêu sắp đến

Nhưng đợi hoài chẳng thấy tình đâu

Mắt cứ trông nhau tim thổn thức

Nhưng chỉ là truyện một con tim

Nửa bên kia thì giả dối lại sao

Đôi mắt sắc nhọn xé lòng ta

Tôi cam tâm chịu một nhát đâm

Nhưng phải là một nhát thật đau

Để một lần chỉ là duy nhất

Được nếm vị đắng trong tình yêu

Nhớ mãi nỗi buồn mối tình đầu




Cô Đơn



Cuộc dời ta trải qua bao gian khó

Chẳng bao giờ có một ngày yên ổn

Như chuyện tình yêu chẳng ngọt bao giờ

Lúc mới ta còn tưởng sẽ khác

Trong bóng tối tôi lặng thầm tưởng nhớ

Tôi yêu nàng nhưng nàng chẳng hiểu đâu

Mọi lời trong tôi như muốn vỡ òa

Nhưng chẳng thể nói ra lúc bấy giờ

Ta đã hiểu mình sẽ phải làm gì

Với tôi giờ còn lại con đường duy nhất

Con đường dài chẳng thấy bóng người qua

Cô đơn một mình mơ tới tương lai



Nỗi Nhớ


Lâu lắm rồi ta chưa gặp nhau

Chẳng bao giờ anh thôi nhớ em

Tim anh hằn lên hình bóng em

Lòng trống rỗng khi thấy thiếu người

Mặt trời le lói đang rực hồng

Máu trong tôi sôi sục nỗi nhớ

Chẳng thể nào tôi quên được nàng

Hình bóng em xuất hiện cả trong mơ





Đêm Buồn


Đêm buồn nghe tiếng gió hiu hiu

Một mình cô quạnh giữa khoảng không

Lại nhớ hương xưa nhành hoa đẹp

Một mình mộng tưởng vờ âu yếm

Cho dù hương vị hoa chẳng có

Chỉ ta còn nhớ vị hương xưa

Chẳng hiểu nhành hoa ai đã hái

Giờ ta chỉ có thân một mình






RẢI RÁC TÂM TRẠNG




Yêu thật nhiều có vô ích chăng

Chẳng biết nên xa hay lại gần

Yêu sâu xắc tình ta thêm đậm

Nếu anh chót yêu em nghĩ sao







Hôm nay cuộc sống như bao ngày

Chỉ một người buồn nhiều tâm trạng

Đành nuốt phiền muộn vào trong lòng

Đi tới tương lai không biết trước





Mùa đông buồn khổ quá đi thôi

Tôi lại nghĩ về một bóng hình

Hình dung ra những luồng ấm áp

Nhưng mùa đông chẳng ấm bao giờ





Tương lai




Ta hôm nay ngày của bây giờ

Nghìn sự phiền muộn đồn lên thân thể

Nhưng hãy để đau khổ qua nhanh tróng

Những ngày sau sẽ có bóng hoàng hôn

Tôi ngày mai ngày tháng của sau này

Dù chẳng ai đoán trước được tương lai

Tôi vẫn tin cuộc đời còn lóe sáng

Để đôi ta hạnh phúc đến mai sau




Hồng Giang



Rập rờn cánh vỗng đu đưa

Ngọn tre lả lướt đợi đàn cò bay

Bãi ngô xanh biếc bên bờ

Biển đông ba lạc đôi ta hẹn hò

Vân nam dòng suối mát trong

đung đưa dòng nước đã về với ta

Sông hồng một dải lụa đào

Phù xa bồi đắp bên bờ xanh tươi

Gió dưa hương lúa ngạt ngào

Cho bao đầm ấm nhà nhà yên vui

Mối tình muôn thủa bao năm

Sánh cùng sông nhị núi nùng lứa duyên



Tác Giả: Lưu Văn Mạnh