Em nói rằng chúng ta chẳng hiểu nhau
Và quay đi trong buồn đau giận dỗi
Anh chết lặng ngập chìm trong bóng tối
Trái tim đau chẳng thể thốt nên lời.

Anh lặng thầm giữa đêm tối chơi vơi
Bước hụt hẫng không còn em chung lối
Chiếc bóng lẻ cô đơn đến phát tội
Chắc nó đang buồn và nhớ bóng em yêu.

Anh trở về ngõ vắng phố liêu xiêu...
Mắt nhạt nhòa, bước về đâu em hỡi!
Kỷ niệm thân thương ùa về trong bóng tối
Cứ cồn cào thêm nhức nhối trong tim

Tim lại rộn ràng muốn chân bước đi tìm
Hình bóng cũ bấy lâu tim nhung nhớ
Nhưng lại ngập ngừng dừng chân trước cửa
Chợt nhớ ra mình đã chẳng còn nhau.

Anh quay người và bước vội đi mau
Trốn chạy điều gì anh không biết nữa
Hay anh sợ trái tim mình nhung nhớ
Sẽ lại kêu gào rằng muốn bên em.

Và bây giờ anh tập sống không em
Chẳng còn thương yêu hờn ghen, giận dỗi
Chẳng còn chờ em gọi anh yêu hỡi
Tự nhủ rằng tất cả đã xa xôi...

Anh Tuấn dành tặng Linh Trần