Mang nỗi buồn ta đi lang thang
Buồn thương cho số kiếp cơ hàn
Bao nhiêu thua thiệt làm ta chán
Ta ngán cuộc đời lắm gian nan

Mang nỗi buồn trong ta miên man
Đi trong thành phố ngỡ rừng hoang
Mặc cảnh đông vui buồn lai láng
Đi giống kẻ khờ dưới nắng chói...chang

Có 1 nỗi buồn ta phải mang
Lời ko thể thốt hoặc thở than
Vì ta luôn trọng tình thương bạn
Như Lưu Bình-Dương Lễ thở hèn sang

:arrow:Mình sáng tác bài thơ này, có bi quan quá ko các bạn nhưng mình buồn qua , với lại tựa bài thơ mình là Buồn mà, khi đọc những vần thơ này mình biết có 1 ng hiểu dc. nỗi buồn của mình nhưng buồn vì thì buồn chớ tình bạn là trên hết OK!!!