Vợ yêu! Cho anh gọi em lần cuối như thế, vì kể từ giờ phút này anh sẽ không còn là chồng của em nữa.
Anh đã cố gắng hết sức nhưng cõ lẽ nỗi đau này quá lớn và nó dường như vượt quá sức chịu đựng của anh. Anh cũng tự dằn lòng mình bao nhiêu lần nhưng anh có cố thế nào đi nữa cũng không vượt qua được. Anh đau đớn, uất hận cùng cực vì sự phản bội của người vợ anh hằng yêu thương và lo lắng.

Cuộc đời của anh hình như không may mắn. Từ khi sang Đức anh đã trải qua bao gian nan mới làm được bộ giấy tờ, làm xong rồi cũng không yên. Cầm trên tay tờ giấy trắng với lệnh trục xuất, anh lại bao đêm không ngủ được. Sau đó là một quãng thời gian chui rúc, tìm cách ở lại.

Khi anh về Việt Nam, anh chỉ hy vọng tìm được một người vợ trong sáng, tươm tất. Nhưng ngay cả điều tưởng như là đương nhiên đó cũng trở nên xa xỉ với anh. Cho dù như thế thì anh cũng đã thương yêu em hết thảy, không mong nhận lại điều gì. Trong gần 4 năm trời xa em, anh đi làm thuê tối mặt tối mũi, chỉ mong đến cuối tuần để gọi điện thoại hoặc chát với vợ.

Anh phải trả tiền nhà 2 cái, trả thêm tiền bảng lương cao để đủ điều kiện, rồi tiền chi phí đi lại về Việt Nam mỗi năm một lần. Mọi thứ đối với anh như là một cái cối giã gạo, ai cũng có thể đâm một chày lên đầu anh được. Nhưng anh không một lời than vãn với ai, kể cả em. Cũng chẳng ai hiểu được anh, mọi người cứ bảo sao anh đi làm hoài mà không dư đồng nào. Nhưng em thấy đó, làm sao có thể dư được. Anh vẫn nung nấu quyết tâm đón mẹ con em qua bằng được và rồi điều may mắn đó cũng đến với anh.

Rồi khi đón em qua đây để đoàn tụ gia đình cũng là một chuỗi ngày dài cơ cực và bần hàn.

Dù làm ăn gặp nhiều khó khăn nhưng anh cũng từng hạnh phúc, từng tự hào với anh em, bạn bè và cả mãn nguyện với việc vợ mình đàng hoàng xinh đẹp, thủy chung và con cái mạnh khỏe. Nào ngờ đâu sự đời lại khiến anh đau đớn đến tận ruột gan xương tủy. Mà người đâm chết trái tim anh, bóp nát niềm tin cuộc đời anh, chà xát lên niềm kiêu hãnh của anh, bẻ gãy ý chí và sự sống của anh lại chính là người vợ anh thương yêu hết lòng hết dạ.

Em! Làm sao em có thể làm thế được? Làm sao em có thể phản bội anh? Vì lý do gì mà em lại có thể lừa dối anh để đi ngoại tình? Em có biết anh đau khổ và tuyệt vọng như thế nào không?

Cũng đã qua rồi thời gian anh tự hỏi tại sao? Hàng trăm nghìn câu hỏi tại sao mf anh không trả lời được. Anh cũng thấy mình to con, cũng khỏe mạnh, cũng đẹp trai, cũng tràn đầy sinh lực, cũng có học thức và một vài chút gì đó tô vẽ nên con người thảm bại của anh lúc này. Chả thế mà có 2 tuần em đồng ý lấy anh ngay đó sao? Nực cười cho anh hay cho cả 2 chúng ta?

Khi em qua đây với đầy đủ giấy tờ hợp lệ, em có bằng xe hơi, có công ăn việc làm ổn định với mức lương khá, em bắt đầu nhìn cuộc đời với một cách nhìn khác và có lẽ cũng nhìn chồng em bằng con mắt khác. Em đã quên mất mình đang đứng ở đâu và có gì? Có nghiệt ngã quá không em?

Anh đi Hamburg lần này là để em có thời gian suy nghĩ như thế nào tốt nhất cho bản thân em. Còn anh, anh đã có quyết định của riêng mình. Em có thể chọn một trong 2 thằng con trai của anh, đây là điều day dứt nhất của anh lúc này nhưng dù sao em cũng phải lựa chọn.

Chúc em thành công trong cuộc sống sau này và mong rằng hãy từ bỏ thói lẳng lơ của em để đừng khiến người đàn ông tốt bụng nào đó như anh phải ân hận.

Minh Tuấn